Tài liệu hướng dẫn thực hành Revit Architecture 2017 – ĐHXD

Chia sẽ đến bạn bộ tài liệu Tự Học Revit Architecture sẽ giúp anh có nắm được kiến thức cơ bản về Revit Architecture

Nội dung bài học:

  • Phần 1: Thiết lập đường dẫn, hệ lưới cột cao đô xoay hướng công trình.
  • Phần 2: Tạo lập cột dầm sàn móng và thiết lập các lệnh tắt.
  • Phần 3: Vẽ dầm móng vách kính.
  • Phần 4: vẽ tường vây.
  • Phần 5: Vẽ cầu thang lan can đường dốc.
  • Phần 6: Tạo family….
  • ………..
  • Phần 12: In ấn, xuất AutoCAD, diễn họa công trình.

TẢI VỀ (Nhanh)

Vì Sao Thế Hệ 8X, 9X Không Cảm Thấy Hạnh Phúc?

Với cái nhìn mới mẻ về nhân sinh chịu tác động của biến động lịch sử và thời đại, bài viết lý giải vì sao thế hệ trẻ thường cảm thấy mình không hạnh phúc. Vậy lý do là gì?

Mai thuộc thế hệ 9x (tức là những người sinh trong khoảng thời gian từ đầu 1990 đến 1999). Mai có một cuộc sống khá thoải mái và luôn nghĩ mình rất quan trọng. Mai thuộc kiểu những người trẻ làm việc tại các cao ốc sang trọng của thành phố và có thu nhập cao. Mai tận hưởng cuộc sống của mình và luôn tự hào về bản thân. 

Tuy nhiên, có một điều là: Mai không cảm thấy hạnh phúc.

Trước tiên chúng ta cần phải khẳng định lại: Thếnào là hạnh phúc và thế nào là không hạnh phúc? Chúng được định nghĩa trong công thức chung như thế này:

Đó là một công thức vô cùng dễ hiểu đúng không? Khi thực tế cuộc sống của bạn cao hơn hoặc bằng với ngưỡng kì vọng, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc. Ngược lại, khi thực tế thấp hơn ngưỡng kì vọng, bạn sẽ cảm thấy không hạnh phúc. Ví dụ như bạn kì vọng lương mình nghìn đô một tháng, nhưng thực tế bạn chỉ kiếm được 8 triệu thôi, lúc đó bạn sẽ không hài lòng và cảm thấy không hạnh phúc.

QUAY LẠI QUÁ KHỨ

Để bối cảnh trở nên đa dạng hơn (và để bổ sung cho luận điểm của mình), mình sẽ giới thiệu với các bạn bố mẹ của Tuấn:

Bố mẹ Tuấn sinh ra và lớn lên trong những năm 60, thời kì dân tộc ta đang kháng chiến chống Mỹ cứu nước (hi vọng bạn vẫn còn nhớ ngày 30/4/1975, ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước?).

Bố mẹ của Tuấn lại được sinh ra và nuôi dưỡng bởi ông bà của Tuấn, trong thời kì trước năm 1945. Lúc ấy đất nước chúng ta chịu sự thống trị tàn bạo của thực dân Pháp. Tóm lại là, cả bố mẹ của Tuấn và ông bà của Tuấn đều sinh ra trong thời kì đất nước đang có chiến tranh, cuộc sống rất vất vả và cơ cực, thời kì mà mạng sống và tự do độc lập quan trọng hơn tất thảy và chất lượng cuộc sống ở mức tệ nhất có thể (bạn nào thử kể ra có giai đoạn nào khổ hơn năm 1945 được nữa không?)

So với Tuấn, họ hoàn toàn là thế hệ sống chật vật và đau khổ.

Ông bà của Tuấn thì hoàn toàn chưa có tri thức gì về việc làm thế nào để kiếm được nhiều tiền, để có một cuộc sống tốt hơn (thời kì của họ đang tồn tại nền kinh tế quan liêu bao cấp, cá nhân chưa có quyền tự do thoải mái buôn bán và tích lũy tài sản, mọi thứ đều do Nhà nước cung cấp và quản lí). Họ (ông bà Tuấn) định hướng cho bố mẹ Tuấn gây dựng sự nghiệp bằng cách lao động chăm chỉ. Họ cũng muốn bố mẹ Tuấn có một cuộc đời sung sướng hơn cuộc đời của mình theo kiểu “ổn định“, tức là “cơm ăn ba bữa, quần áo mặc cả ngày”, chỉ cần ăn no mặc ấm là tốt rồi.

Vì bị ám ảnh bởi sự nghèo đói nên ông bà đã dạy cho bố mẹ Tuấn rằng “sự ổn định” trong cuộc sống là quan trọng nhất, là lí tưởng của cuộc đời. Và họ cố gắng để tạo nên một cuộc sống ổn định, trông như thế này: Là một bãi cỏ xanh rì tượng trưng cho cuộc sống ấm no.

Vì vậy, bố mẹ Tuấn cố gắng lao động chăm chỉ trong nhiều năm để đạt được sự ổn định đó.

Tạm gọi thế hệ bố mẹ Tuấn là thế hệ hậu chiến.

Với khả năng nhạy bén và linh hoạt hơn nhiều so với thế hệ ông bà Tuấn, bố mẹ Tuấn nuôi dưỡng Tuấn trở thành một con người có đầy đủ tất cả các điều kiện để phát triển. Và không chỉ có một mình Tuấn như vậy. Thế hệ của Tuấn đều tin rằng họ có thể trở thành bất cứ ai họ muốn, những địa vị và vai vế quan trọng trong xã hội.

Điều đó làm cho thế hệ của Tuấn đặt rất nhiều kì vọng vào sự nghiệp. Mong muốn của bố mẹ Tuấn không còn phù hợp với Tuấn nữa. Cuộc đời Tuấn không những phải là thảm cỏ xanh rì, mà còn phải trải đầy hoa hồng nữa.

Điều đó dẫn đến những sự thật về thế hệ của Tuấn, những người 8X, 9X (đời con của thế hệ hậu chiến). Mình xin phép tạm gọi chung là thế hệ 9X.

Thế hệ 9X mong đợi nhiều hơn một thảm cỏ xanh ổn định. Sự thật là điều đó không hề đủ với họ. Thế hệ 9X mong muốn một cuộc sống của riêng mình. Một cuộc sống “như mơ“.

Theo công cụ khảo sát từ khóa tìm kiếm của Google, từ khóa “theo đuổi đam mê” trong 20 năm trở lại đây có lượng người truy cập tăng đột biến. Cũng theo Google, cụm từ “sự nghiệp ổn định” đã không còn nhiều người truy cập nữa. Thay vao đó, cụm từ “sự nghiệp toàn vẹn” đang là xu hướng tìm kiếm.

THẾ HỆ 9X RẤT ẢO TƯỞNG

Tuấn luôn nghĩ rằng mình khác biệt so với bạn bè cùng trang lứa. Tuấn thông minh hơn, Tuấn có kĩ năng tốt hơn, Tuấn giỏi giang hơn, Tuấn tiêu tiền “khôn” hơn.

“Ta là một, là riêng, là thứ nhất / Không có chi bè bạn nổi cùng ta” (Xuân Diệu).

Tuấn nghĩ rằng Tuấn hoàn toàn khác biệt và ở một đẳng cấp khác. Và bạn bè của Tuấn cũng nghĩ y như Tuấn, lạ thiệt ha?

Sự nghiệp của thế hệ 9X trong suy nghĩ của họ phải là kỳ lân phun cầu vồng trên thảm cỏ hoa hồng:

Vậy tại sao thế hệ của Tuấn có sự ảo tưởng? Bởi vì tất cả những gì họ nghĩ, thách thức cả định nghĩa của từ “đặc biệt“.

Định nghĩa của từ “đặc biệt“: Tính từ, chỉ sự tốt hơn, hoặc khác hẳn những trường hợp thông thường về tính chất, khả năng hoặc mức độ. Với định nghĩa này, hầu hết mọi người đều không có gì đặc biệt so với đồng loại của mình, mỗi người có một ưu thế riêng nhất định. Thế nhưng thế hệ 9X của Tuấn lại nghĩ rằng: Mình là người đặc biệt nhất trong số ít những người đặc biệt.

Đó chính là vấn đề

Điều ảo tưởng thứ hai của thế hệ 9X đến từ mong đợi cho sự nghiệp. Trong khi bố mẹ Tuấn mong đợi rằng sự lao động chăm chỉ sẽ dẫn đến thành quả trong sự nghiệp thì Tuấn lại cho rằng một sự nghiệp tốt sẽ đến với những người nhiều tham vọng như hắn, vấn đề là thời gian và hướng đi thế nào thôi (phải khôn hơn người khác). Mong đợi về sự nghiệp của Tuấn sẽ giống thế này:

Thật không may là cách thế giới vận hành không hề dễ dàng như Tuấn nghĩ. Một sự nghiệp thành công lấy đi của bạn mồ hôi, nước mắt và đôi khi còn phải đổ máu nữa. Thực tế là không có ai thực sự đạt được thành tựu trong độ tuổi 20 cả, trừ những trường hợp có sự nỗ lực đặc biệt (hoặc có một người mẹ như của CEO Grab)

Nhưng thế hệ của Tuấn không chấp nhận điều đó.

Theo một nghiên cứu của giáo sư Paul Harvey, “thế hệ 9X có những mong đợi không thực tế và có một sự chống đối quyết liệt đối với những câu trả lời là Không”. Ông ấy nói: “Họ cảm thấy mình có tài năng và hoàn toàn xứng đáng được nhận sự đánh giá cao và tán thưởng của người khác. Tuy nhiên, khả năng thực sự của họ thì không tương xứng, nên cuối cùng họ đã chìm vào ảo tưởng và vỡ mộng”.

Đối với những ứng viên thế hệ 9X tham gia phỏng vấn xin việc, Paul Harvey đã đề nghị người phỏng vấn hỏi những người 9X rằng: “Bạn có cảm thấy mình nổi trội hơn so với đồng nghiệp cũ/bạn cùng lớp/ứng cử viên khác không và vì sao?” Nếu ứng viên đó tự tin nói “Có” sau đó lúng túng với câu hỏi vì sao, thì đích thị đây là kiểu mẫu cho thế hệ 9X ảo tưởng. Có thể họ được dạy rằng phải luôn tỏ ra tự tin nhưng lại thiếu những minh chứng cụ thể cho sự tự tin đó.

Trước khi cuộc đời dạy cho Tuấn cách thích nghi thì Tuấn đã nhận ra bài học sâu sắc về bản thân như thế này:

Thật ra là Tuấn chỉ bị đánh lừa bởi việc nhìn nhận và tự đề cao những giá trị bản thân, cộng với sự ngạo mạn đã tạo cho hắn những sự kì vọng quá lớn sau khi tốt nghiệp đại học. Và ảo tưởng đó sẽ mất dần, sự chán nản và thất vọng về cuộc đời sẽ bủa vây lấy hắn khi Tuấn nhận ra rằng cuộc đời mình “không như là mơ“.

THẾ HỆ 9X THƯỜNG DẰN VẶT CHÍNH MÌNH

Bố mẹ Tuấn có rất nhiều bạn bè, và rất nhiều người trong số họ thành công hơn bố mẹ Tuấn. Thật ra thì bố mẹ Tuấn cũng không biết là thực sự thì câu chuyện thành đạt của bạn bè họ là như thế nào mà chỉ nghe được qua lời đồn đại thôi.

Nhưng Tuấn lại khác, chỉ cần vào Facebook hay những trang mạng xã hội khác, Tuấn biết được chính xác bạn bè của mình đang làm gì, đang đi du lịch sang chảnh ở đâu, mới được đề bạt thăng chức thế nào, mới mua nhà tậu xe ra sao, … và hắn cảm thấy mình “không bằng” bạn bè, từ đó sinh ra cảm giác tự ti và dằn vặt chính mình.

Mạng xã hội đã tạo ra cho Tuấn một thế giới mà:

A. Mọi người đều biết những gì người khác đang làm

B. Mọi thứ đều trở nên “ảo” và bị làm cho trở nên tốt đẹp quá mức so với thực tế(Nhớ lần gần nhất bạn đi du lịch với công ty, chán thấy bà nhưng mà bạn vẫn phải chọn góc sang chảnh nhất khách sạn mà chụp ảnh để đăng lên Facebook chứ?)

C. Những người có cuộc sống tốt đẹp và bận rộn thường xuyên thể hiện trên mạng xã hội. Ngược lại những người đang bế tắc hoặc có cuộc sống không như mong muốn thì hoàn toàn không cập nhật gì trên trang của họ, tức là họ muốn ẩn dật và che giấu đi.

Điều đó đã tạo cho Tuấn một cảm giác không chính xác rằng mọi người đều đang sống một cuộc sống rất tốt đẹp, họ đều thành công hơn hắn, chỉ có hắn là gặp trắc trở và bất hạnh. Vì thế Tuấn càng thêm buồn chán và thất vọng về bản thân mình.

Và đó chính là lí do mà Tuấn không cảm thấy hạnh phúc, hoặc có cảm giác thất vọng và không được như ý. Thực ra hắn hoàn toàn có thể bắt đầu sự nghiệp của mình một cách thuận lợi, nhưng đối với hắn, mọi thứ trở nên thật khó khăn.

MỘT SỐ LỜI KHUYÊN CHO TUẤN VÀ THẾ HỆ TRẺ

1) Hãy cứ giữ những tham vọng: Thế giới được xây dựng và phát triển bởi những con người có tham vọng. Cho dù định hướng chưa được rõ ràng, nhưng tham vọng sẽ giúp chúng ta biết được nơi mình cần đến.

2) Nhưng hãy ngừng ngay suy nghĩ bạn là người đặc biệt đi: Sự thật là bạn không có gì đặc biệt đâu nên hãy ngừng ngay suy nghĩ ấy lại. Người đặc biệt thật sự cần một khoảng thời gian rất dài để rèn luyện và phấn đấu. Suy cho cùng thì bạn chỉ là một người trẻ tuổi chưa có nhiều kinh nghiệm trong cuộc đời và “chưa có tuổi để đòi phát biểu” đâu. Đùa thôi nhưng hãy tỏ ra cầu thị và học hỏi nhé. Hãy nhớ rằng cho dù bạn giỏi thì thế giới ngoài kia còn rất nhiều người giỏi hơn bạn.

3) Đừng quan tâm đến công việc và cuộc sống của người khác mà hãy chú trọng vào công việc và cuộc sống của bản thân mình: Cuộc sống của người khác không liên quan gì đến bạn, hơn nữa nó chỉ là vẻ bề ngoài mà mọi người đang cố tạo dựng cho người khác thấy mà thôi. Bạn nhớ câu “tốt khoe, xấu che” chứ? Ai cũng có nỗi khổ, ai cũng có khó khăn cả. Thực tế là mọi người ở độ tuổi của bạn đều giống như bạn: chênh vênh, mất định hướng, tự ti và hoang mang. Nhưng họ đã che giấu nó đi. Nếu không thì bạn sẽ chẳng còn ai để mà ghen tị nữa đúng không?